Sách trời Quá Ngu – Chương 1 (1.2)
1.2 Chỉ dẫn học tập
Jim: Về “Thế giới Quá Ngu” mà anh bảo, có thể tôi không hiểu được nhưng hình như rất nhiều các sách hướng dẫn về tâm linh, thức tỉnh đều dạy khái niệm tương tự. Ví dụ như quyển “Sức mạnh của hiện tại” chẳng hạn. “Thế giới Quá Ngu” anh nói có khác gì với các hướng dẫn giác ngộ, thức tỉnh đó không? Ngoài ra, anh nói “hiểu biết bản thân”, rất nhiều nơi cũng nói như thế nhưng tôi đâu có cảm thấy mình không hiểu bản thân. Cho dù anh nói tôi vẫn chưa tìm thấy thế giới thực sự thuộc về mình nhưng tôi cũng không thấy có thế giới nào mà tôi cần phải tìm kiếm. Thế giới mà ở đó tôi có thể hạnh phúc, nỗ lực và sáng tạo trong cuộc sống chẳng phải là thế giới hoàn hảo nhất sao?
Quangu: Anh nói rất nhiều các sách hướng dẫn thức tỉnh, giác ngộ, còn có điển tịch của một số tôn giáo, cũng bao gồm rất nhiều sách khuyên con người dốc lòng phấn đấu, phát triển bản thân, mở mang sức mạnh tư duy gì đó, chúng và “Sách trời Quá Ngu” không có gì khác biệt. Nếu anh có thể hiểu rõ như lòng bàn tay bất cứ một quyển sách nào trong số đó thì anh đều có thể bước lên bước đầu tiên của con đường Quá Ngu.
Nhưng những quyển sách đó, dù anh đã từng đọc rồi, lại vẫn chưa thật sự hiểu rõ. Thật ra quyển sách nào với anh cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa mà thôi, sau đó lại bị virus trí não dẫn dường, cố chấp cười nhạo:”Quyển sách này cũng có gì đâu, tôi biết cả rồi”, thế là bị virus trí não đánh bại, từ bỏ không tiếp tục nghiên cứu sâu hơn những quyển sách đó nữa. Cũng giống như “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, dù nó là quyển sách kinh điển về lĩnh vực du học đấy, nhưng có bao nhiều người thật sự đọc hiểu được đây? Đương nhiên, nếu anh cứ kiên quyết nói, rõ ràng những quyển sách đó khác nhau mà, sao lại không có gì khác biệt được? Thì tôi chỉ có thể nói cho anh rằng, khác biệt chỉ là những phiền phức mà bản thân anh chế tạo thêm ra thôi. Đương nhiên, mặc dù mục tiêu của mỗi quyển sách đều tương tự nhau, nhưng trọng điểm và cách tiếp cận vấn đề trong con đường Quá Ngu không giống. Ví dụ như quyển sách “Sức mạnh của hiện tại” mà anh nhắc đến, chính là dạy một kỹ xảo đột phá ảo giác thời gian. Nếu anh thật sự sử dụng thuần thục kỹ năng đó thì anh chẳng cần bất cứ quyển sách nào khác cũng có thể đến được chặng thứ hai trên con đường Quá Ngu rồi. Đáng tiếc, rất ít người thực sự hiểu được quyển sách đó.
Còn về việc anh nói anh tìm thấy thế giới hiện giờ đã rất hài lòng rồi, anh thấy anh cũng chẳng phải không hiểu biết bản thân. Tất cả chỉ là chiêu trò mà virus trí não anh hay dùng mà thôi. Anh thật sự cảm thấy mình vui vẻ sao? Anh mà vui vẻ thì không nên gặp phải bất cứ vấn đề khó khăn hay lo lắng gì, nhưng anh lại thường xuyên gặp khó khăn và lo lắng, mà virus trong đầu anh lại không ngừng nói: “Ai cũng thế, đây chính là cuộc sống, nhẫn nhịn chút là sẽ qua thôi.” Thật ra anh biết, anh chưa thỏa mãn hoàn toàn, cũng không phải hạnh phúc hoàn toàn. Người đã hoàn toàn thỏa mãn và vui vẻ sẽ không tiếp tục theo đuổi cái gọi là niềm vui mới, sự thỏa mãn mới nữa. Nếu anh vẫn đang tìm kiếm, đang theo đuổi, thì chắc chắn là anh vẫn chưa thực sự tìm thấy. Chỉ có virus trong đầu anh không ngừng lải nhải mấy câu kiểu: “Quá Ngu không tồn tại, anh không thể tìm thấy thế giới của anh đâu”.
Dấu hiệu duy nhất để biết anh đã thực sự tìm thấy rồi, đó là anh không tiếp tục tìm kiếm nữa. Người thực sự tìm thấy thế giới của riêng mình sẽ hiểu rõ Nguyên tắc sống của Quá Ngu: “không cần lựa chọn, không cần theo đuổi”. Khi anh tìm thấy thế giới Quá Ngu, anh sẽ không tiếp tục tiến hành bất cứ sự theo đuổi nào nữa, đây cũng là dấu hiệu anh đã thực sự hiểu rõ quyển sách này hay bất cứ quyển sách nào, đồng thời cũng là dấu hiệu anh đã thực sự tìm thấy thế giới của chính mình.
Đáng tiếc, rất nhiều người vẫn luôn có quan niệm giống như anh, cảm thấy chẳng có cái gì gọi là “Thế giới Quá Ngu”, chính mình đã quá hiểu chính mình rồi, sau đó từ bỏ quyển sách này, tựa như bọn họ đã bỏ qua mỗi một quyển sách thực sự có thể giúp bọn họ thay đổi cuộc sống vậy. Còn có rất nhiều người dù đã lướt qua “Sách trời Quá Ngu” nhưng còn chẳng có hứng lật giở xem qua. Thật ra nguyên nhân cũng giống nhau, khi một người bị virus trí não lây nhiễm hoàn toàn thì người đó cũng đã chết rồi. Mà anh, bây giờ vẫn đang đọc “Sách trời Quá Ngu”, chứng tỏ mức độ bị lây nhiễm còn chưa cao, còn ôm hy vọng với thế giới này, còn sẵn lòng tìm kiếm bản thân, còn thừa nhận có điều mình không hiểu, vì thế, anh còn có cơ hội tìm về một bộ não trong sạch, tìm về thế giới của chính mình.
Tuy nhiên, dù chỉ cần một người cầm lên quyển sách này, trở thành người đọc “Sách trời Quá Ngu”, trong một trăm độc giả tối đa cũng chỉ có một phần ba đọc hết quyển sách này, trong đó chỉ có một người thật sự hiểu được nội dung bên trong mà thôi.
Jim: Một trăm người đọc mới có được một người đọc hiểu quyển sách này á? Nghe có vẻ làm người ta chùn bước rồi đó. Không phải lúc nãy anh bảo quyển sách này rất thông tục dễ hiểu hơn nữa hẳn là còn rất thú vị sao? Nếu đã như thế sao lại phần lớn mọi người lại không đọc hết, hơn nữa còn chỉ có một người có thể đọc hiểu được nội dung? Ngay cả trong hướng dẫn “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” cũng chỉ nói trong mười người có một người đọc hiểu được quyển sách đó thôi mà.
Quangu: Người đọc quyển sách này và người đọc “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” có trải nghiệm thực tế tương tự nhau, dù quyển sách đó đã trở thành tác phẩm kinh điển phải đọc trong lĩnh vực du học rồi thì trong 10 người đọc cũng chỉ có 5, 6 người đọc hết, có lẽ có khoảng 3, 4 người sẽ rất thích quyển sách đó, nhưng người thật sự đọc hiểu được quyển sách đó, dù “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” đã xuất bản được 5 năm rồi, thì trong 10 người quả thật cũng chỉ có 1. Mà đây cũng xem như tỉ lệ rất cao rồi đó. Người thực sự đọc hiểu một quyển sách, không chỉ đơn thuần là hiểu được ý của tác giả, mà còn sẽ thật sự áp dụng nội dung trong sách vào cuộc sống, thay đổi phương pháp xử lý các vấn đề của bản thân. Trước đây anh cũng từng thích rất nhiều sách nhưng có quyển nào thật sự thay đổi anh chưa?
Nếu anh đọc bình luận sách trên các trang web có người viết thế này: “Quyển sách này không phải nói về du học mà nói về cuộc sống và thế giới, nhờ quyển sách này mà cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều” thì đây mới là người đã đọc hiểu. Chú ý, không đơn giản chỉ là thích hay thưởng thức, mà là phải thật sự áp dụng quyển sách này để thay đổi cách học tập, sinh hoạt và làm việc của bản thân, thì quyển sách này mới phát huy được giá trị thực sự của nó. Nhưng có thể lĩnh ngộ được đến tầm đó thì trong 10 người thật sự cũng chỉ có một người mà thôi.
Vậy những người khác rốt cuộc là bị thứ gì ngăn cản? Bọn họ chỉ là bị bản thân, bị sự cố chấp, thói quen và thiên kiến của virus trí não trong đầu mình ngăn cản mà thôi. Anh xem có bao nhiêu người đọc đi đọc lại bao nhiêu lần “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, ban đầu nộp hồ sơ thế nào, về sau vẫn nộp y như thế, ban đầu sinh hoạt thế nào, về sau vẫn y như thế, là anh biết người đó chỉ cảm thấy mình hiểu chứ thật ra vẫn chưa hiểu.
Tại sao người đọc quyển sách này lại gặp phải trở ngại càng lớn, thậm chí đến mức cuối cùng chỉ còn chưa đến một nửa số người có thể đọc hết? Phần lớn mọi người không đọc được hết, chẳng phải vì quyển sách này cao thâm khó hiểu mà là vì so với phong cách chủ yếu giải quyết vấn đề thực tế, chỉ thi thoảng công kích sai lầm trong phương thức tư duy của mỗi người trong “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, “Sách trời Quá Ngu” lại là một quyển sách tấn công trực diện vào phương thức tư duy cố hữu và quen thuộc mà mọi người vẫn dựa vào mấy chục năm qua. Vì thế quyển sách này cũng sẽ bị virus trí não trong đầu anh chống đối mạnh mẽ. Virus trí não trong đầu anh sợ hãi quyển sách này, vì chúng biết quyển sách này sẽ thanh lọc từng tầng từng lớp virus độc hại đã chiếm hữu não bộ anh mấy chục năm. Bởi vậy virus trí não sẽ tổ chức một chiến dịch chống thanh tẩy ngoan cố nhất mà anh từng trải qua.
Mỗi khi anh đọc một đoạn trong quyển sách này, virus trí não sẽ nói với anh: “Tôi biết cái này, tôi biết cái kia, điều này thật ra cũng như tôi nghĩ, điều kia hẳn là bốc phét thôi, cái này tôi đọc rồi, cái kia thật ra là ý thế này…” gì đó. Một khi não anh bắt đầu những tư duy này thì đó chính là lúc virus trí não bắt đầu chống đối. Virus trí não anh vĩnh viễn không hy vọng anh có bất cứ thay đổi nào, chúng hy vọng cả đời anh đều dùng phương thức tư duy dựa trên thời gian và khác biệt để nuôi dưỡng chúng. Mỗi giây mỗi phút anh đọc quyển sách này chúng đều lải nhải với anh: “Mấy thứ này anh biết cả rồi, trong sách chẳng có gì đâu, anh đọc cái này chỉ là lãng phí thời gian thôi”, thế là có hơn một nửa người đọc, còn chưa đọc hết 3 chương đầu của quyển sách này đã thấy “mấy thứ trong này tôi biết cả rồi”, sau đó ném quyển sách này sang một bên. Chuyện này cũng giống như quá trình từ bỏ của những người mới đọc mấy chương đầu quyển sách “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, thấy nó chẳng khác gì mấy quyển sách cùng chủ đề du học vậy.
Có điều, kể cả khi virus trong đầu anh vẫn cố chấp lải nhải với anh rằng “Anh không cần đọc quyển sách này đâu” thì ngay 3 chương đầu của quyển sách này cũng sẽ có rất nhiều chuyện người đọc hiển nhiên không biết, thậm chí có những chuyện còn chưa hề nghĩ đến. Những chi tiết đó cũng sẽ là điểm thu hút người đọc tiếp tục lật sách. Vậy vì sao vẫn còn bao nhiêu người không thể đọc hết “Sách trời Quá Ngu”, một nguyên nhân khác là bởi, khi virus trí não không thể dùng chiêu “mấy thứ này anh đã biết từ lâu rồi” để chống đối lại quyển sách này, nó sẽ dùng một chiêu khác: hoài nghi và sợ hãi.
Trí não anh sẽ nói với anh: “Mấy thứ đó đều là chém gió cả thôi, sao mà có chuyện đó được? Sao mà có Quá Ngu được? Chẳng có cái gì gọi là trí tuệ vô hạn hoàn chỉnh của bản thân cả đâu, anh chỉ là kẻ hèn mọn đáng thương mà thôi. Thằng cha có cái tên kỳ cục Quangu kia cũng không phải chuyên gia, không phải học giả, cũng chẳng phải đại sư gì, sao mà biết được những thứ như kim tự tháp, người ngoài hành tinh, thế giới ngoài hành tinh, cấp độ thế giới chứ. Kiếp trước kiếp sau, vượt qua thời gian, toàn là chém gió cả thôi! Nếu chúng có thật thì các nhà khoa học chẳng phải đã chứng minh được từ lâu rồi à? Sao có thể thật sự tồn tại thế giới phép thuật như trong Harry Potter được? Hắn làm sao có thể thật sự dạy anh phép thuật, còn tặng anh đạo cụ phép thuật nữa chứ? Tất cả đều không thể đâu, hắn ta là ma quỷ, đây là một cái bẫy lừa bịp thôi, tuyệt đối đừng có tin hắn! Quá Ngu căn bản không tồn tại, đầu óc anh cũng căn bản không có virus gì hết, Quá Ngu chỉ muốn tẩy não anh thôi…” Virus trong đầu anh sẽ luôn lải nhải không dứt, anh sẽ phát hiện dù làm thế nào cũng không chặn miệng được đám virus mình đã nuôi cả mấy chục năm đó, mãi cho đến khi anh cũng bị virus đó đánh bại, về lại như cũ.
Tóm lại, chính bởi một khi anh tìm thấy Quá Ngu của mình, được Quá Ngu dẫn dắt, anh tuyệt đối sẽ không nghe theo những lời lải nhải lòng vòng của đám virus trí não đó nữa, cũng sẽ không dùng chúng để tạo ra phiền phức và mâu thuẫn trong cuộc sống của mình nữa, vì thế đám virus trong đầu anh sẽ dùng hết chiêu này đến mánh khác để làm anh từ bỏ quyển sách này. Vì vậy, trong 100 người đọc, cuối cùng chỉ còn lại 30-40 người thật sự có thể đọc hết quyển sách này thì đó đã là chiến thắng vang dội trên mặt trận chống virus trí não rồi.
Jim: Nhưng nếu có tầm ba, bốn mươi người thật sự đọc hết quyển sách này, tại sao lại chỉ có một người có thể đọc hiểu được nó chứ? Tỷ lệ này còn thấp hơn mười lần so với “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” cơ đấy? Cho dù là so với kinh Phật hay kinh Thánh thì tỷ lệ này cũng thấp hơn nhiều quá rồi.
Quangu: Tôi đảm bảo với anh, vì quyển sách này rất thông tục dễ hiểu nên tỷ lệ người hiểu được nó chắc chắn cao gấp trăm nghìn lần so với kinh Phật hay kinh Thánh đấy. Anh thử nghĩ mà xem, kinh Phật, kinh Thánh hay các tác phẩm kinh điển của tôn giáo tương tự đều đã lưu truyền mấy nghìn năm rồi, nếu trong một trăm nghìn người thật sự có một người hiểu được thì thế giới sớm đã không còn giống như bây giờ.
Việc này tựa như việc vô số người đều thuộc nằm lòng đến độ có thể niệm ngược từng chữ một kinh Thánh hay kinh Phật luôn nhưng có mấy người là thật sự hiểu rõ ràng cơ chứ? Sức mạnh nào ngăn cản bọn họ? Virus trí não chính là đối thủ ngoan cố nhất mà anh nhìn thấy. Sau khi được anh nuôi dưỡng mấy chục năm trời, bọn chúng đã lây nhiễm đến tất cả mọi ngóc ngách. Nếu anh cảm thấy đọc vài lần “Sách trời Quá Ngu”, nắm được một ít kỹ xảo và nguyên tắc, là có thể đánh bại đám virus trí não đó thì anh chắc chắn đang ở trong trạng thái bị virus trí não lây nhiễm và làm tê liệt mất rồi. Virus trí não anh vẫn sẽ chế tạo ra ảo giác “tôi hiểu hết cả rồi”, làm anh cảm thấy mình đã không còn dính virus nữa, nhưng thực tế, nếu cuộc sống của anh còn chưa có thay đổi triệt để điên đảo hoàn toàn, chưa có cảm giác thanh tỉnh tuyệt đối như được “sống lại”, thì tôi dám khẳng định anh vẫn đang bị virus trí não khống chế.
Nhưng dù virus trí não có ngoan cố thể nào thì vẫn có người thành công. Trong lịch sử loại người không thiếu các nhà hiền triết, các bậc thánh nhân, đúng không nào? Tất cả họ đều là người chiến thắng trong cuộc chiến với virus trí não, rất nhiều sự dạy bảo của họ còn lưu truyền trên thế gian, mà những quyển sách đó cũng giống như “Sách trời Quá Ngu”, không có gì khác biệt.
Bởi thế, phần lớn người đọc lúc đang đọc quyển sách này đều sẽ cảm thấy quyển sách này có vẻ chi li, trùng lặp, thậm chí dông dài, tại sao lại phải phân chia cụ thể từng mô hình tư duy một, rồi còn phân tích đi phân tích lại từ đủ các góc độ nữa chứ? Thật ra nguyên nhân chỉ có một, đây là phương pháp duy nhất để thanh tẩy sạch sẽ virus trí não của anh. Nếu anh cảm thấy chỉ cần mình biết mấy câu danh ngôn chí lý thì đã có thể nắm được chân lý, thay đổi tất cả rồi. Hình như mấy câu danh ngôn chí lý này lúc trước anh cũng học không ít đâu nhỉ, thế anh đã thật sự học được bất cứ một câu nào chưa? Nếu anh chỉ cần biết đạo lý đơn giản là đã thấy mình như nắm được chân lý rồi, thế thì anh cứ đọc thẳng vào phần nội dung chính của “Sách trời Quá Ngu” là được rồi.
Với người duy nhất hiểu được trong cả trăm người đọc “Sách trời Quá Ngu”, họ sẽ thật sự nắm được sức mạnh sáng tạo từ quyển sách này, đồng thời áp dụng nó vào cuộc sống. Vì đã thanh tẩy được virus trong đầu, họ sẽ hoàn toàn thoát khỏi mô hình cuộc sống điên đảo khi trước, sẽ có cảm giác giác ngộ hoặc như được sống lại, cũng sẽ thật sự hiểu ra con đường mà quyển sách này miêu tả hóa ra lại chân thật đến thế. Dù cho những người này ban đầu đọc cũng như đang đọc tiểu thuyết viễn tưởng vậy, nhưng khi đã bước lên chặng đầu tiên của con đường Quá Ngu thì họ sẽ hiểu, hóa ra đúng là có con đường như thế thật! Loại cảm giác sống lại vô cùng tỉnh táo này, được rất nhiều sách đều nhắc đến với phương thức khác nhau, thật ra đều như nhau cả, không có gì khác biệt.
Người bước lên con đường Quá Ngu này sẽ nhìn thấy Yêu và Trí tuệ trên đường, đồng thời sẽ thật sự biết được làm thế nào để sáng tạo kỳ tích trong mỗi một khoảnh khắc sống. Họ còn có cơ hội nhìn thấy những cảnh sắc đặc biệt mà tuyệt đại đa số người trên thế giới này chỉ coi là kỳ tích và phép màu. Về chặng đầu tiên trên con đường Quá Ngu, sau khi đặt nền móng vững chắc ở 3 chương đầu, chương 4 sẽ bắt đầu giảng về nó. Có điều phần lớn người đọc, trước khi đến được chương đó đều đã bị virus trí não chính mình đánh bại rồi, càng đừng nói có thể hiểu được quyển sách này rồi bước lên chặng thứ nhất của con đường Quá Ngu.
Dù là anh, Jim, anh có lẽ sẽ cảm thấy mình có thể dễ dàng nắm được những nội dung mà “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” hướng dẫn thì cũng sẽ có thể nhẹ nhàng học được bất cứ môn nào, hoàn thành bất cứ công việc nào mà người khác cho là rất khó khăn, cũng sẽ trở thành ngôi sao tương lai thuần thục trong lĩnh vực kinh tế đầu tư, nhưng tôi cũng không chắc anh có thể bước lên chặng đầu tiên của con đường Quá Ngu sau khi hoàn thành buổi nói chuyện thứ 4 hay không. Nếu tới buổi nói chuyện thứ 6 mà anh vẫn chưa bước lên chặng thứ nhất thì hẳn anh đã bị virus trong đầu anh đánh bại rồi, về sau anh vẫn còn cơ hội, nhưng về sau là lúc nào thì không rõ được rồi.
Đối với tôi mà nói, tỷ lệ 1% người đọc hiểu được đã là tỷ lệ rất cao rồi. Trong một trăm người đọc, chỉ cần có một người nhờ quyển sách này mà bước lên chặng đầu tiên của con đường Quá Ngu thì đã là một thành tựu cực lớn rồi. Nghĩ mà xem, một vạn độc giả sẽ có 100 người chỉ nhờ quyển sách này thôi đã bước lên con đường Quá Ngu, đây là chuyện làm người ta kích động và hưng phấn đến mức nào chứ.
Có điều, “Sách trời Quá Ngu” không thể chỉ đọc một lần mà hiểu được, vì hiện giờ anh căn bản còn không biết cách đọc sách. Tôi khuyên người đọc hãy kiên nhẫn đọc hết một lượt, sau đó có thể dùng tốc độ một ngày một chương, bỏ ra một tháng thời gian đọc ba đến bốn lần, tới khi ấy, ở một mức độ nào đó họ cũng tới được trình độ nhập môn rồi. Nhưng cho dù có đọc như thế cũng không phải là “thật sự hiểu được sách”, anh không thể dựa vào cách đọc đó trở thành người hiểu rõ quyển sách này duy nhất trong 100 người đọc được. Rốt cuộc phải đọc thế nào mới thật sự là “đọc sách thật sự”, đến buổi nói chuyện cuối cùng tôi sẽ hướng dẫn cho anh. Kể cả tôi có nói luôn bây giờ chắc chắn anh cũng sẽ không làm theo.
Jim: Vậy nếu tôi thấy mình đã hiểu được rồi thì làm sao tôi biết mình đã bước lên chặng đầu tiên mà anh bảo chưa? Có lẽ tương lai người cảm thấy mình hiểu được không ít đâu, cho dù thật sự “sách trời” thì không có chuyện một trăm người đọc chỉ có một người thừa nhận mình đọc hiểu được đâu nhỉ.
Quangu: Virus trí não của anh đã bắt đầu chống đối rồi đó. Lúc anh nói “cho dù quyển sách này có thật sự là sách trời đi nữa” là lúc virus trí não đang nói với anh: “Thế giới này sẽ không có sách trời thật sự, đừng có tin thằng cha này chém gió nữa.” Trong tương lai, tình huống trí não chống đối thế này sẽ xuất hiện vô số lần, một vài lần tôi sẽ chỉ ra cho anh, nhưng phần lớn thời gian, anh sẽ phải tự mình đối phó. Nếu lần nào tôi cũng chỉ ra hộ anh thì quyển sách này chắc chắn sẽ dài lê thê.
Anh hiểu chứ? Mỗi lần đối mặt với vấn đề này, anh sẽ phát hiện virus trí não anh là đối thủ cố chấp đến mức nào. Đây cũng là một khái niệm chúng ta sẽ giải thích cặn kẽ từ nhiều góc độ trong tương lai, mà virus trí não anh cũng sẽ không ngừng lặp đi lặp lại: “Những thứ này tôi biết hết rồi, cứ nói đi nói lại mãi làm gì?” Giống như việc phần lớn người đọc đều cho rằng “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” hơi dông dài vậy. Thế nhưng cho dù đã lặp đi lặp lại những vấn đề quan trọng này nhiều lần đến thế rồi, thì trong mười người vẫn chỉ có một người có thể đọc hiểu quyển sách này. Mà người đọc hiểu được nó chắc chắn sẽ lý giải được ý nghĩa của bộ phận được cường điệu lặp đi lặp lại đó.
So với “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, quyển sách này có một đặc điểm rất lớn, đó là nếu như anh thực sự hiểu được thì anh chắc chắn sẽ dùng nó để sáng tạo, để thay đổi cách sống của mình. Anh không thể vừa nói mình hiểu vừa sống cuộc sống y hệt trước kia được. Người thật sự hiểu được quyển sách này sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất, giống như kiểu cảm giác “sống lại lần nữa” mà ban nãy tôi nói đó, hoàn toàn không hề khoa trương một chút nào đâu. Nếu anh vẫn chưa cảm nhận được cảm giác điên đảo triệt để đó thì chắc chắn anh vẫn chưa hiểu được.
Đầu óc không có virus sẽ chỉ nhìn thấy bộ dáng vốn có của anh, đó là bộ dạng của kỳ tích. Nếu anh vẫn chưa thi triển được bất cứ kỳ tích nào, cũng không thể sáng tạo ra bất cứ chuyện gì, vẫn cho rằng bản thân mình vẫn cần phải nỗ lực đấu tranh trong một tương lai vô định, thì anh chắc chắn vẫn đang bị virus lây nhiễm. Chú ý, kỳ tích mà tôi nói không phải là phép ẩn dụ. Lúc không bị virus lây nhiễm, anh có thể kiến tạo nên một kim tự tháp mới, hay chỉ là một sự nghiệp vĩ đại, hoặc tìm thấy người yêu thích hợp với mình, tất cả đều không cần ai hướng dẫn, anh tự biết cách làm, đó là bộ dáng vốn có của anh.
Đương nhiên, cho dù một người đã bước lên bước đầu tiên của con đường Quá Ngu, thậm chí đã đến cả các bước sau, học được cách kiến tạo kỳ tích, thì nhiệm vụ quan trọng nhất mỗi ngày của anh ta vẫn là tiếp tục thanh lý virus trí não của mình. Anh khó mà tưởng tượng được độ cố chấp của virus trí não. Anh chỉ cần hơi thả lỏng một chút thôi là chúng nó sẽ sinh sôi nảy nở ngay từ những góc anh không nhận ra đến. Anh cho rằng tại sao phần lớn các đại sư đều dành phần lớn thời gian để thiền? Làm sạch tư tưởng của anh – hay thiền, chính là thủ đoạn trực tiếp nhất để thanh tẩy virus trí não. Về sau chúng ta sẽ hướng dẫn càng nhiều thủ đoạn thanh tẩy virus trí não hơn, nhưng anh đừng cho rằng chuyện này đơn giản. Càng đọc về sau của quyển sách này anh sẽ càng hiểu rõ, tại sao phần giáo trình thanh tẩy virus trí não của quyển sách này lại nhất định phải viết như thế.
Đương nhiên, cho dù anh tạm thời bị virus trí não đánh bại cũng không sao. Virus trí não vẫn luôn ngăn cản con người nhận thức bản thân mình cả vài nghìn năm nay, vì thế dù anh có bị đánh bại lần nữa cũng không cần đau lòng, anh chỉ là một trong vô số người bị chúng đánh bại mà thôi.
Nếu Quá Ngu và “Sách trời Quá Ngu” đã đứng ở ngoài thời gian, thì sẽ không để ý đợi hay không đợi, kiên nhẫn hay không kiên nhẫn. Anh sẽ bị virus trí não đánh bại hết lần này đến lần khác, bỏ quyển sách này xuống hết lần này đến lần khác, sau đó anh lại sẽ cầm quyển sách này lên hết lần này đến lần khác, lại lần nữa bắt đầu chiến dịch thanh tẩy virus trí não. Bất kể từ bỏ bao nhiêu lần, anh vẫn sẽ quay lại, mãi cho đến khi anh rốt cuộc học được quyển sách này, nhờ vậy thoát đi lồng giam của thời gian. Thời khắc đó, quyển sách này cũng sẽ chính thức trở thành “quyển sách cuối cùng” của anh. Dù vậy, thời gian không tồn tại, nó chỉ là công cụ để anh trải nghiệm chính bản thân mình. Mỗi lần anh bỏ quyển sách này xuống chỉ là hành động vô ích làm tăng thêm thời gian lưu lạc của anh giữa thế giới này mà thôi.
Vì thế, chúng ta nói đây là quyển sách cuối cùng của anh, đó là sự thật. Nếu quyển sách này dạy anh cách vượt qua thời gian thì sao nó lại có thể ở trong thời gian được chứ? Thời gian là công cụ để anh tự mình học tập và lý giải, nếu quyển sách này còn chưa trở thành quyển sách cuối cùng của anh thì lý do duy nhất đó là anh còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để chiến thắng virus trí não mà thôi. Sớm muộn gì anh cũng sẽ đánh bại được virus trí não trong đầu mình. Bởi vậy, nếu anh tạm thời bị virus trong đầu đánh bại thì cũng không cần trách cứ chính mình. Trách cứ bản thân cũng là một trong những biểu hiện của virus trí não. Một khi anh vẫn còn trách cứ bản thân thì chắc chắn anh còn chưa học được quyển sách này.
Người thật sự hiểu được quyển sách này chắc chắn sẽ biết, bản thân đã bước lên con đường Quá Ngu rồi. Thay đổi này quả thật quá là bắt mắt, vậy nên không thể có ai đã bước lên rồi mà còn nghi ngờ mình đã thật sự bước lên chưa. Nếu đến cuộc nói chuyện thứ sáu mà vẫn chưa thể nghiệm thay đổi như sống lại lần nữa này thì tôi chỉ có thể dùng kinh nghiệm và những trải nghiệm trong quá khứ của tôi để giải thích cho anh thôi. Có điều như thế hiệu quả sẽ kém hơn. Vì vậy, tôi sẽ tận lực giúp anh, làm anh có thể bước lên bước đầu tiên từ trước đó.
Khi một người bước lên chặng đầu tiên của Quá Ngu, bản thân người đó đã trở thành thầy giáo Quá Ngu. Người đó sẽ đeo cặp kính màu nhiệm Quá Ngu tuyên bố với thế giới, tôi là Quá Ngu. Trong quá trình tuyên bố này, người đó đã bắt đầu tìm ra thân phận thật sự của chính mình, cũng đang tiến bước về thế giới thực sự của mình. Người đó sẽ càng nỗ lực bước lên chặng thứ hai của con đường Quá Ngu, thậm chí là chặng thứ ba. Chú ý, vừa rồi tôi nói cặp kính màu nhiệm, anh chắc chắn lại cho rằng tôi đang đưa ra phép ẩn dụ. Chắc chắn anh sẽ nhận được một chiếc kính râm thật sự, còn thêm cả phép thuật để phối hợp với nó nữa. Sau buổi nói chuyện thứ tư, tôi sẽ đưa cho anh.
Jim: Thật sự còn có chặng thứ hai và chặng thứ ba à? Những chặng đó là học được phép thuật, hay biến thành người như chúa Jesus hay đức Phật? Bây giờ anh đang ở chặng thứ mấy?
Quangu: Chặng thứ hai của con đường, vì là phần sáng tạo và trí tuệ, quyển sách này sẽ nói tỉ mỉ vào buổi nói chuyện thứ năm. Trên chặng thứ hai, anh sẽ biết làm thế nào để sáng tạo tất thảy mọi thứ, bất kể là tài phú, quyền lực, tình yêu hay tất cả những trải nghiệm trong cuộc sống. Nhưng kể cả hướng dẫn và con đường đều rõ ràng đến thế rồi, thì trong một vạn người đọc quyển sách này có khi cũng chẳng có một hay hai người có thể bước được đến chặng thứ hai. Bọn họ cũng bị chính bản thân mình ngăn trở, hoặc là rẽ nhầm ở chỗ nào đó trong chặng thứ nhất. Tuy không thể trải nghiệm sự sáng tạo và trí tuệ toàn vẹn của chặng thứ hai trên con đường Quá Ngu, thì ở chặng thứ nhất, sáng tạo ra một cuộc sống hài hòa và một ít trải nghiệm đẹp là hoàn toàn không có vấn đề gì. Chặng thứ hai của Quá Ngu cũng là chặng mà anh sẽ giao tiếp rõ ràng được với Quá Ngu, anh sẽ sở hữu toàn bộ trí tuệ của Quá Ngu. Chặng thứ hai của Quá Ngu là nền móng của bất kỳ một kỳ tích nào.
Mà chặng thứ hai của Quá Ngu, là con đường của kỳ tích. Kể cả khi quyển sách này đã được xuất bản mười năm, thậm chí năm mươi năm rồi đi nữa, có khi cũng chẳng có đến người thứ hai có thể dựa vào quyển sách này mà bước được đến chặng thứ ba. Nhưng quyển sách này sẽ đưa cho anh chìa khóa để mở ra cánh cửa kỳ tích, đồng thời chỉ ra chính xác con đường đến cánh cửa đó.
Những giải thích về chặng thứ nhất của Quá Ngu, về sức mạnh thật sự trong quyển sách này là kỹ lưỡng nhất rồi. Sự thật là ngay từ lúc bắt đầu buổi nói chuyện, chúng ta vẫn đang đặt nền móng để vượt qua được chặng thứ nhất. Tuy tôi nói một trăm người chỉ có một người đọc hiểu nhưng thực ra chuyện này cũng không khó khăn gì. Toàn bộ thế giới có cả trăm nghìn người đã làm được rồi thì khó được đến mức nào chứ. Chuyện này thật ra còn dễ hơn là dạy một người vốn không thích chạy bộ đi chạy marathon. Jim, tôi biết anh vừa chạy marathon xong, cả thế giới này có cả trăm nghìn người có thể chạy marathon ấy nhỉ. Số người đã bước lên chặng thứ nhất trên toàn thế giới cũng nhiều như thế đó.
Luyện tập từ hai đến ba tháng dưới sự chỉ dẫn của Quá Ngu, chỉ cần anh không bỏ cuộc thì chắc chắn có thể bước lên chặng thứ nhất Quá Ngu. Chỉ là, cũng giống như chạy marathon, đa số người chưa từng chạy nghe đến đã thấy vô lý, hoặc cho rằng chuyện này chẳng liên quan gì đến mình cả. Thật ra họ đều có thể chạy marathon cả, chỉ là bọn họ tự ngăn trở chính mình mà thôi. Chuyện này giống như anh đi ra đường nói với tất cả mọi người, tôi có thể dạy bạn sáng tạo ra một sự nghiệp vĩ đại vậy, về căn bản là chẳng ai thèm để ý đến anh đâu.
Còn về chặng thứ hai Quá Ngu, chặng về sáng tạo và trí tuệ, quyển sách này sẽ đưa ra hướng dẫn, kỹ xảo và các bước cụ thể nhưng sẽ không toàn diện từng chi tiết, các chỗ dễ nhầm lẫn, các lối rẽ như khi giảng về chặng thứ nhất. Nếu tương lai có hơn nghìn người nhờ quyển sách này mà bước được lên chặng thứ nhất Quá Ngu, họ chắc chắn sẽ yêu cầu sự hướng dẫn càng tỉ mỉ hơn. Nói không chừng tương lai tôi sẽ xuất bản quyển sách “Chặng thứ hai Quá Ngu” tiếp.
Về chặng thứ ba, chúng tôi sẽ đưa ra chìa khóa và phương hướng, có thể thật sự có người đọc đi được đến đó hay không thì phải xem sự nỗ lực của mỗi người rồi. Nhưng mỗi người đã đi được đến chặng thứ hai đều đã có thể giao tiếp rõ ràng với Quá Ngu bên trong mình, đồng thời nhận được sự chỉ dẫn nhiệt tình toàn diện. Quá Ngu sẽ chỉ cụ thể con đường và cách tiếp cận chặng thứ ba cho mỗi người.
Còn những phép thuật mà anh nói, chúng đều chỉ là áp dụng những quy tắc tư duy sáng tạo đơn giản mà thôi. Tư duy là thứ tồn tại chân thật duy nhất, tất cả các phép thuật đều chỉ dựa trên tác động của sức mạnh tư duy lên các quy tắc mà thôi. Hiện tại anh cảm thấy mình không biết phép thuật, nguyên nhân không phải là vì anh không có đũa phép hay không biết các câu thần chú, mà là vì virus trong đầu anh cứ luôn nói: “Không có phép thuật đâu, toàn là chém gió cả thôi”. Đó chính là virus trí não anh đang cản trở khả năng sáng tạo phép thuật của anh. Không cần đến chặng thứ hai, ngay trong các hướng dẫn ở chặng thứ nhất, chúng tôi đã dạy anh một số phép thuật đơn giản rồi. Tôi còn sẽ tặng anh một số vật dụng phép thuật cho anh tiện sử dụng nữa cơ. Anh không cần đi đến chặng thứ nhất là đã có thể tự mình luyện tập sử dụng những phép thuật này rồi.
Đương nhiên, virus trí não vừa rồi chắc chắn lại nói với anh: “Không thể nào đâu, kể chuyện cho hay à? Đến lúc đó chắc chắn lại nói cái gì đó kiểu như ‘chỉ cần anh tin là có thể làm được’ để qua loa lấy lệ anh cho xem. Giống như cuộn giấy mà sư phụ rùa trong Kungfu Panda đưa cho tất cả mọi người ấy, toàn mấy thứ vô dụng thôi.” Mấy lời này, thật ra anh chỉ cần giả vờ chẳng nghe thấy gì cả là được. Dù sao não anh đã nói với anh như thế mấy chục năm rồi, cứ để nó nói một mình đi, chỉ cần anh kiên nhẫn học đến chương thứ ba, tôi bảo đảm anh sẽ biết phép thuật mà tôi nói rốt cuộc là thật hay giả.
Về việc rốt cuộc tôi đã đi đến chặng thứ mấy của Quá Ngu, những đại sư trong lịch sử như chúa Jesus hay đức Phật rốt cuộc đã đi đến chặng nào rồi, thì đến chương thứ 4 và chương thứ 5 tôi sẽ phân tích cụ thể cho anh nghe, đến lúc đó anh sẽ biết. Yên tâm đi, nếu tôi đã hứa sẽ trả lời tất cả các câu hỏi thì chắc chắn sẽ không giống sư phụ rùa, chẳng nói rõ ràng cái gì đã bay mất rồi đâu. Có điều cũng hy vọng anh có thể kiên trì đợi được đến cơ hội đó thay vì bị virus trí não đánh bại.
Jim: Được rồi, nếu anh đã nói hấp dẫn như thế thì tạm thời tôi sẽ tin tưởng có phép thuật thật, cũng có kỳ tích, trước tiên cứ kiên nhẫn học tiếp đã. Hy vọng sẽ không giống như mấy dạng sách soup gà cho tâm hồn với tâm linh khác, toàn chém cái gì mà “đã tin là sẽ linh nghiệm” lung tung. Còn về tên của quyển sách này, là bởi vì anh tên Quangu nên quyển sách này mới tên là “Sách trời Quá Ngu” sao? Mà anh làm sao biết tôi có hứng thú với đề tài này để mà tìm tôi tiến hành cuộc nói chuyện này?
Quangu: Tôi là thầy giáo của “Sách trời Quá Ngu”, tôi có ý tưởng tự đặt tên cho chính mình là Quangu dưới sự hướng dẫn của Quá Ngu. Đây là vấn đề có trước có sau. Quá Ngu nằm ở điểm cuối của thời gian, tôi lại vẫn nằm trong thời gian. Đương nhiên là tôi đặt tên chính mình theo Quá Ngu chứ không phải “Sách trời Quá Ngu” có cùng tên với tôi.
Anh có hứng thú với đề tài này không, hiển nhiên là tôi không biết. Nhưng nếu tôi đã tìm đến anh để thực hiện buổi nói chuyện này, thì chắc chắc có lý do. Nếu anh nhất quyết bắt tôi phải đưa ra lý do, tôi sẽ nói, vì trong “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” chúng ta phối hợp khá tốt. Đối với tôi mà nói, nếu đã có người phối hợp tốt thế rồi, cần gì phải phí sức tìm thêm lựa chọn khác nữa? Hơn nữa một trong những nội dung trọng tâm được hướng dẫn trong “Sách trời Quá Ngu” chính là “lựa chọn chính là trói buộc bản thân, vì thế không cần lựa chọn”. Nếu tôi đã dạy như thế thì chắc chắn tôi cũng sẽ làm như thế.
Anh cần chú ý, khi tôi trả lời câu hỏi của anh, tôi nói là “Tôi không biết”. Mà câu nói này sẽ được “Sách trời Quá Ngu” hướng dẫn anh cũng lặp đi lặp lại. Mỗi một lần virus trong đầu anh nói “Tôi biết cái này, tôi đã học cái kia rồi”, thì anh nên dừng lại ngay thời khắc đó, nói: “Tôi không biết”. Chuyện này là thật sự, đây là sự khác biệt căn bản giữa kiến thức có được dưới sự hướng dẫn của Quá Ngu và dưới sự chỉ huy của trí não. Trí não anh sẽ không ngừng nhắc đi nhắc lại với anh: “Tôi biết cái này, tôi đã học cái kia, những thứ này tôi biết hết cả.” Nhưng Quá Ngu của anh lại không ngưng nghỉ mà giúp đỡ anh: “Tôi không biết.” Thời điểm anh nói “Tôi không biết” thì ngay lúc đó virus trong đầu anh đã bị xóa sạch rồi, anh cũng thật sự biết được trong cái biết thực chất (Chân Tri) của Quá Ngu.
Còn một ý nghĩa nữa của câu “Tôi không biết” mà tôi nói, đó là tôi biết nguyên nhân, nhưng lại không thể nói với anh trong thời gian được. Vì một khi tôi giải thích thì cách giải thích này tiến vào thời gian, nó cũng sẽ bị thời gian vặn vẹo trở thành vô nghĩa.
“Tôi không biết” là một câu thần chú cơ bản khác mà “Sách trời Quá Ngu” dạy anh. Công dụng của nó là giải thoát khỏi sự tấn công của virus trí não, đồng thời cũng thành lập liên hệ với Quá Ngu bên trong anh. Hãy nhớ kỹ câu thần chú mạnh mẽ này. Trong chương này, xin hãy chú ý, một khi tôi bắt đầu thi triển một câu thần chú nào đó, tôi sẽ cố ý nhấn mạnh, mỗi lần như thế, xin anh hãy sử dụng nó cùng tôi. Đây đều là những bài luyện tập không thể thiếu được trước khi anh tiến về thế giới của mình.
Jim: Tôi đã cùng anh hoàn thành quyển “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, trong đó có rất nhiều đề xuất cho độc giả đọc sách, vậy đối với độc giả của quyển sách này, có những đề xuất hay hướng dẫn học tập tương tự không?
Quangu: Đề xuất trọng điểm nhất để học quyển sách này là đầu tiên hãy buông bỏ những suy nghĩ mình đã biết trong đầu anh đi đã. Những quan điểm cố hữu từ trước với các loại khoa học, tôn giáo, sách soup gà cho tâm hồn và các loại sách tâm linh tương tự về bản chất đều là trở ngại khi anh học tập bất cứ thứ gì. Về bản chất, khi tôi nói “tôi không biết”, đó là nói thật. Mặc dù anh đã đọc đủ loại sách soup gà cho tâm hồn, các loại sách tâm lý học, kinh tế học, xã hội học, các sách tôn giáo kinh điển, nhưng anh thật sự cảm thấy anh đã biết cái gì đó rồi sao? Tựa như bây giờ anh đã là một chuyên gia tài chính rồi, nếu anh gặp một bác trai đầu tư cổ phiếu, bác trai đó chắc chắn sẽ nói với anh, tôi biết đồ thị này, tôi biết quy tắc kia, còn anh thì chắc chắn sẽ thành khẩn nói với ông ấy: “Tôi không biết, chú cũng không biết.”
Hãy nhớ kỹ, chỉ có người thực sự biết rồi mới sẽ nói “tôi không biết”, còn những người cái gì cũng không biết thì chắc chắn sẽ nói: “Tôi biết hết rồi.”
Vì thế, giống như trong “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, tôi đề nghị mỗi một người đọc hãy tạm bỏ qua những thứ họ tự cho rằng mình đã hiểu đi đã, đừng vội vã đọc một hai đoạn đã nói: “Ấy, đây chẳng phải là xxx sao, tôi biết từ lâu rồi, chẳng có gì mới mẻ cả.” sau đó vứt quyển sách này sang một bên. Đây là lý do anh bỏ lỡ vô số những quyển sách thật sự có thể thay đổi cuộc sống của anh. Cũng tựa như nếu một người chỉ đọc hết chương đầu tiên của “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” đã cảm thấy mình biết hết rồi, thì thật là quá đáng tiếc. Người đó đã bỏ lỡ một cơ hội có khả năng thay đổi chính mình, hơn nữa thật ra người đó còn không biết gì cả, chỉ là trí não anh ta cản trở anh ta mà thôi.
Ai đã từng đọc “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” đều biết, các chương càng về sau càng đặc sắc, càng khiến người đọc chấn động và kích thích. Chương sau chót sẽ giúp người đọc hoàn thành ngưỡng cửa cuối cùng. Quyển sách này cũng thế, càng về sau anh sẽ nhìn thấy thế giới càng lớn hơn, nội dung càng đặc sắc hơn. Những nội dung này không thể nhắc đến ở phần đầu vì bị giới hạn bởi nền móng của người đọc vẫn chưa đủ.
Vì thế với mỗi người đọc quyển sách này, dù cho anh có muốn từ bỏ cũng xin hãy kiễn nhẫn đọc hết ba chương đầu. Mặc dù phần đặc sắc hơn vẫn còn ở phía sau nhưng ba chương đầu lại là nền móng của tất cả. Đọc mỗi một chương bất kỳ trong ba chương đầu, anh sẽ không có bất cứ quan niệm gì hoàn chỉnh. Chỉ có sau khi đọc đầy đủ ba chương đầu rồi, anh mới có thể mơ hồ hiểu được chúng ta rốt cuộc muốn nói cái gì. Tôi đã từng nói, tôi sẽ cố gắng để quyển sách này nhẹ nhàng hơn, gần gũi với cuộc sống hơn, đây cũng là mục tiêu chính của ba chương đầu: Giúp mỗi một độc giả của quyển sách này không vì nội dung trống rỗng, khó hiểu hay không có ý nghĩa thực tế mà từ bỏ một quyển sách họ thật sự cần.
Đương nhiên nếu anh cảm thấy đọc được hết ba chương đầu quá là khó khăn, vậy thì đừng tiếp tục đọc. Ba chương đầu là nền móng cơ bản của toàn bộ những gì được hướng dẫn trong quyển sách này, nó bao gồm rất nhiều luyện tập, đề xuất, hướng dẫn và một ít khái niệm cần phải hiểu thấu triệt trong cuộc sống. Anh hoàn toàn có thể đọc đi đọc lại ba chương đầu, luyện tập ba chương đầu, mãi cho đến khi anh thấy mình thật sự đã hiểu được rồi mới thôi. Nhưng mỗi người lại có cảm giác khác nhau, có lẽ có người đọc lần đầu đã hiểu rõ ràng rồi, đó là vì những vấn đề này người đó đã cân nhắc nó rất nhiều lần rồi. Có lẽ có người cứ đọc đi đọc lại ba chương đầu mãi, chuyện này cũng không có gì lạ.
Một đề xuất khác là, nếu anh cảm thấy nội chung chính của “Sách trời Quá Ngu” quá nghiêm túc, khó hiểu, có thể đọc luôn phần “Ký lục đối thoại với Quá Ngu”. Đọc hết phần này rồi mới quay lại đọc nội chung chính, cuối cùng mới đi luyện tập. Phần nội chung chính là lý thuyết, cũng là đề cương, nhưng lại cần thông qua phần ký lục đối thoại để giải thích mới thật sự hiểu được. Đây là sự cân bằng giữa nghiêm túc và nhẹ nhàng. Phần “Bài tập Quá Ngu” cũng là một điểm đặc sắc của quyển sách này. Chỉ có thông qua thường xuyên luyện tập mỗi ngày thì anh mới có thể thực sự nắm được quyển sách này. Những điều này đều là đề xuất của chúng tôi để anh học được quyển sách này. Đương nhiên trong quá trình học, anh sẽ đọc được những đề xuất cụ thể hơn trong mỗi buổi nói chuyện.
Đương nhiên cũng đừng để những đề xuất này biến thành hạn chế, tất cả những hạn chế đều là sự sợ hãi, không có bất cứ thứ gì là bắt buộc, phải đọc hay phải làm cả. Càng không có chuyện làm ngược lại sẽ chịu trừng phạt, đây chỉ là hình thức hạn chế của trí não anh mà thôi. Tất cả những hạn chế thật ra đều bắt nguồn từ chính bản thân anh, Quá Ngu chỉ đưa ra lời khuyên, không có bất cứ hạn chế nào.
Đầu tiên, xin hãy tạm thời đóng đôi mắt bị tầng tầng lớp lớp sương mù trí não che phủ của anh lại, như thế anh mới có thể mở ra đôi mắt tâm linh thực sự. Nếu anh thấy ngay từ đầu mình đã biết hết cả rồi, thì chắc chắn đến cuối cùng anh chẳng học được cái gì hết. Một trong những nội dung hướng dẫn trọng điểm của “Sách trời Quá Ngu” chính là mỗi thời mỗi khắc hãy thành khẩn nói: “Tôi không biết.” – Tất cả mọi chân lý đều ở trong đó.
One thought on “Sách trời Quá Ngu – Chương 1 (1.2)”