Sách trời Quá Ngu

Chương 1: Đối thoại giữa quá khứ và tương lai

Não của bạn đáng lẽ có thể phản ứng tức thì như khi đánh bóng bàn, biết đáp án ngay lập tức, giải quyết tất cả mọi vấn đề. Bạn đã sở hữu máy tính mạnh mẽ nhất trên địa cầu, nhưng máy tính này lại bị tầng tầng lớp lớp virus đủ chủng loại lây nhiễm, thế là bạn chỉ có thể dùng nó để tính toán cộng trừ nhân chia, từ tốn chậm rãi phân tích phán đoán các vấn đề, mà hầu hết các kết quả tính toán ra được đều sai cả. Rốt cuộc bạn phải làm thế nào để diệt hết đám virus trong đầu, khôi phục chức năng vốn có của mình đây?

1.1 Khởi nguồn của Quá Ngu

Quangu: Jim, cuộc nói chuyện này tương ứng với phần “Đối thoại với Quá Ngu” trước khi vào nội dung chính trong sách “Sách trời Quá Ngu”. Nội dung chính của Sách trời Quá Ngu có giọng văn thiên về khái quát và lý tưởng hóa, không tiện cho người đọc tìm hiểu nội dung, thế nên chúng tôi sẽ sử dụng hình thức đối thoại để giải thích và thuyết minh cho phần nội dung chính đó. Đối với một người mới bắt đầu, tôi khuyên anh nên đọc phần “Đối thoại với Quá Ngu” trước rồi hẵng đọc phần nội dung chính tương ứng, cuối cùng là đọc Bài tập Quá Ngu. Phần “Sách pháp thuật Quá Ngu” chỉ là tổng kết tóm gọn lại nội dung các pháp thuật được nhắc đến trong quyển sách này, được đưa ra để người đọc tham khảo tập luyện sâu hơn. Nếu chưa hoàn thành phần cơ bản trong nội dung chính và “Đối thoại với Quá Ngu” thì “Sách pháp thuật Quá Ngu” với anh chắc chắn là “sách trời”, chẳng hiểu được chữ nào cả đâu.

Mục tiêu của “Sách trời Quá Ngu” là thông qua siêu việt thời gian, thanh tẩy virus trong đầu anh, khôi phục lại năng lực sáng tạo kỳ tích vốn có của anh, đồng thời giải quyết tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống, bất kể là học tập, thi cử, sự nghiệp, cuộc sống, gia đình hay kể cả các vấn đề về dân tộc, quốc gia, địa cầu, vũ trụ, đều được giải quyết hết trong quyển sách này. Cuối cùng anh sẽ tìm được sự chỉ dẫn của Quá Ngu bên trong mình, thông qua con đường Quá Ngu, tìm thấy thế giới thực sự của anh.

Tôi, Quangu, là giảng viên trong Sách trời Quá Ngu, sẽ hướng dẫn và làm mẫu cho anh, làm thế nào để tìm được sự chỉ dẫn của Quá Ngu, làm thế nào để sử dụng phương pháp tư duy và nguyên tắc sống của Quá Ngu để giải quyết các vấn đề cụ thể đó.

Jim: Được lần nữa nói chuyện cùng anh đúng là tốt quá. Từ lúc chúng ta cùng nhau hoàn thành phần phụ lục cho lần tái bản thứ hai của quyển sách “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” vào cuối tháng Hai năm nay, anh nói tương lai sẽ có một loạt buổi nói chuyện về chủ đề mới nữa là tôi đã bắt đầu mong đợi được nói chuyện tiếp với anh rồi. Hơn nữa lần này còn là chủ đề mà tôi rất hứng thú: Làm thế nào để giải quyết vấn đề, giành được thành công.

Nhưng mà, anh nói “giải quyết toàn bộ mọi vấn đề” là hơi bị khoa trương đấy nhé, anh thật sự tin tưởng có chân lý tối cao hay kỳ tích à? Không phải tôi không tin, nhưng nếu muốn tôi thật sự tâm phục khẩu phục thì chắc chắn không thể đơn giản như trong “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” được đâu. “Sách trời Quá Ngu” và “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” có liên hệ gì không? Là phần tiếp theo à? Hay là bản tổng kết ý tưởng?

Quangu: Quyển “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” mà tôi và anh từng hợp tác ấy hả, anh có thể xem “Sách trời Quá Ngu” là bản mở rộng ra bao quát nhiều lĩnh vực hơn của “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”. Không chỉ là vấn đề về du học, mà tất cả mọi vấn đề về bản chất đều như nhau, không có gì khác biệt, nếu anh có thể giải quyết vấn đề du học thì chắc chắn cũng có thể giải quyết mọi vấn đề khác trong cuộc sống. Nhưng mà xét trong một vấn đề cụ thể, dù bản chất của phương pháp giải quyết không thay đổi, thì trọng điểm và cách tiếp cận vấn đề sẽ có đôi chút biến đổi. Vì thế “Sách trời Quá Ngu” được thiết kế như là kim chỉ nam để giải quyết mọi vấn đề. Anh cũng có thể nhảy luôn qua “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, chỉ đọc “Sách trời Quá Ngu” là đủ, nếu anh đã giải quyết được mọi vấn đề rồi thì hiển nhiên cũng sẽ giải quyết được vấn đề về du học thôi.

Giống như trong phần mở đầu của “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” đã viết, đó là câu chuyện cổ tích về thế giới du học. Quyển sách đó quả thật chỉ có thể xem là chuyện cổ tích mở đầu cho quyển “Sách trời Quá Ngu” này mà thôi, đây mới thật sự là khởi đầu của hành trình tìm kiếm kỳ tích.

Mặc dù “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” đã giải quyết hoàn toàn vấn đề du học nhưng ở phần cuối lại để lại một vấn đề to hơn, đó là “tìm được thế giới của chính bạn”. Jim, anh đã tìm thấy thế giới đó chưa? Sự thật là anh vẫn chưa tìm được, anh chỉ tìm được một thế giới nào đó mà thôi, thế giới đó khiến anh yêu thương cuồng nhiệt, khiến anh tập trung vào đó, phát triển bản thân ở trong đó, anh không chỉ tìm thấy một thế giới như thế, nhưng những thế giới đó vẫn chưa phải là thế giới thật sự của anh, đó chỉ là hình ảnh phản chiếu của thế giới thật sự của anh mà thôi. Trong một buổi nói chuyện được ghi lại ở phần phụ lục trong quyển “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu”, chúng ta đã bắt đầu rào đón trước cho nội dung của những buổi nói chuyện lần này rồi. Quan điểm trung tâm mà chúng ta nói đến là: Con người không lý tính, đầu óc không tỉnh táo như mình tưởng, ngược lại, trong đầu mỗi người đều bị đủ loại phương thức tư duy cố hữu và tâm lý thiên kiến bao phủ. Chúng ta gọi những tư duy cố chấp đó là: virus não bộ. Trong lần nói chuyện đó, mặc dù chúng ta đã chỉ ra những virus tư duy đó là ngọn nguồn tạo ra toàn bộ khó khăn, đau khổ, khúc chiết và mâu thuẫn, nhưng lại không hề đưa ra con đường cơ bản để phân biệt và thanh tẩy các loại virus não bộ đó.

Mà quyển “Sách trời Quá Ngu” này sẽ hoàn thành nhiệm vụ tưởng chừng như không thể đó: Thanh tẩy virus trong não bộ của anh, đồng thời giúp anh tìm được thế giới thật sự của mình, và anh cũng sẽ tìm thấy chính bản thân chân thật của mình trong đó. Thế giới này có một cái tên xác định, tên là “Thế giới Quá Ngu”, và con đường để đến đó gọi là “Con đường Quá Ngu”.

Jim:Con đường Quá Ngu” mà anh nói là dạng như giáo trình có chia ra thành từng cấp bậc lên cao dần à? Anh có thể tìm gì đó kiểu như đại cương giáo trình để giải thích qua cho tôi là chúng ta sẽ học cái gì được không?

Quangu: Con đường Quá Ngu có ba bước, mỗi bước đều có những cảnh sắc khác nhau. Ba cuộc đối thoại đầu tiên của quyển sách này là nền móng cơ bản của Con đường Quá Ngu, lần lượt xử lý ba quân đoàn lớn của virus trí não. Ba quân đoàn này là: thời gian, khác biệt và lựa chọn. Sau ba buổi nói chuyện đầu tiên, nền móng đã vững chắc rồi, thì buổi nói chuyện thứ tư, thứ năm, thứ sáu sẽ lần lượt tiến sâu hơn vào từng bước trên con đường Quá Ngu. Buổi nói chuyện thứ tư là trọng điểm, chủ đề chính là sức mạnh. Buổi nói chuyện thứ năm tiến thêm một bước, chủ đề là sáng tạo. Buổi nói chuyện thứ sáu là cao trào, nội dung là kỳ tích. Buổi nói chuyện thứ bảy là tổng hợp lại, chủ đề là “Một”. Anh có thể hiểu được đại cương và trọng điểm thông qua phần tổng kết và nội dung chính của “Sách trời Quá Ngu”. Mọi bí ẩn từ buổi nói chuyện đầu tiên đến buổi nói chuyện thứ sáu đều sẽ được giải đáp trong buổi nói chuyện thứ bảy, anh sẽ nhìn thấy thế giới thật sự của mình ở đó. Nhưng nếu anh chưa hoàn toàn hiểu rõ những nội dung phía trước thì buổi nói chuyện cuối cùng với anh cũng không khác gì truyện ngàn lẻ một đêm.

Mục tiêu cuối cùng của con đường Quá Ngu là thế giới Quá Ngu. Thế giới này không phải thứ hư ảo, xây nên bởi những khái niệm hay một thế giới khác nhau tùy vào mỗi cá nhân, hoặc là địa điểm cụ thể như thiên đường gì đó. Thế giới anh đang thấy bây giờ vốn là thế giới Quá Ngu, nhưng vì anh bị nhiễm virus trí não trong thời gian quá dài nên mới không nhìn thấy, cũng đã quên mất thế giới này. Ở thế giới này, anh sẽ không có bất cứ lo lắng hay sợ hãi nào nữa, anh sẽ vừa vui vẻ sinh hoạt, làm việc, yêu thương vừa trở thành giảng viên của thế giới Quá Ngu.

Trở về thế giới Quá Ngu, trở về với Quá Ngu, đây là ước mơ và khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng mỗi người. Mà quyển sách này sẽ giúp anh hoàn toàn hiểu rõ “Quá Ngu”, hiểu rõ chính mình, hiểu rõ thế giới này. Anh thậm chí còn không quen biết bọn họ, đến khi anh thật sự biết đến họ, anh sẽ biết về thế giới của chính mình và sự thật mà anh đã tìm kiếm trong vô số thời gian.

Xin hãy chú ý, vừa rồi khi tôi nói “không có gì khác biệt” hay “hiện tại”, anh có lẽ hoàn toàn không để ý nhưng tương lai đây đều là trọng điểm trong bài giảng của “Sách trời Quá Ngu”. Trong cả quyển sách này, tôi sẽ thay đổi nhiều góc độ để trình bày cách ứng dụng “không có gì khác biệt” và “hiện tại” vào mọi hoàn cảnh và vấn đề như thế nào. Đây là hai câu thần chú cơ bản của “Sách trời Quá Ngu” mà tôi hy vọng anh học được. Khi anh nói “không có gì khác biệt” và “hiện tại”, anh đang tiến hành thanh tẩy virus trí não của mình, đồng thời cũng đang luyện tập khôi phục lại sức mạnh vốn có của bản thân. Các câu thần chú ma thuật cơ bản và nâng cao tương tự như thế còn rất nhiều, tương lai chúng ta sẽ lần lượt giảng kỹ hơn về chúng.

Anh đã đọc xong nội dung chính của “Sách trời Quá Ngu”, hẳn anh đang có rất nhiều câu hỏi, bây giờ anh có thể bắt đầu đặt vấn đề rồi.

Jim: Tôi đúng là có nhiều vấn đề thật, nhưng đầu tiên mời anh nói rõ một chút, “Quá Ngu” là gì? Cái gì gọi là “chỉ dẫn của Quá Ngu”, “thế giới của Quá Ngu”, là chỉ dẫn của anh hay của công ty anh à? Quá Ngu không phải tên của anh sao? Hay Quá Ngu giống như trong nội dung chính trong “Sách trời Quá Ngu” nhắc đến, là đại biểu cho hiểu biết tối cao nào đó?

Quangu: Tên của tôi là Quangu, viết thường, còn tên của Quá Ngu, viết hoa, đều là chỉ “bản thân hoàn chỉnh, tự do và vô hạn” nằm ngoài thời gian của mỗi người. Trọng tâm của Sách trời Quá Ngu là vượt ra sự trói buộc của thời gian, tìm được bản thân hoàn chỉnh nằm ngoài thời gian đó của anh, cùng với trí tuệ và sức mạnh mà bản thân hoàn chỉnh vốn sở hữu.

Trí tuệ của “bản thân hoàn chỉnh” ở một số quyển sách khác còn được gọi là “trí tuệ bên trong” hay “sự tĩnh lặng nội tại”. Tất cả các sách dạy “hiểu biết bản thân” đều có mục tiêu giống quyển sách này, dạy người đọc làm thế nào để tìm được bản thân hoàn chỉnh. Mặc dù mỗi cuốn sách khác nhau sẽ có cách tiếp cận khác nhau trong việc tìm lại trí tuệ hoàn chỉnh của bản thân, nhưng trở ngại chủ yếu làm anh không thể tìm được trí tuệ bản thân hoàn chỉnh của mình là tín ngưỡng về thời gian và sự khác biệt. Sách trời Quá Ngu chỉ rõ ràng hơn về cách thông qua vượt ra ngoài thời gian, ra khỏi sự khác biệt, thanh tẩy virus trí não để thực hiện mục tiêu này.

Quyển sách này gọi “bản thân hoàn chỉnh” vượt ngoài thời gian đó là “Quá Ngu”, vì thế tên quyển sách này là “Sách trời Quá Ngu”. Quá Ngu là một hình thức tồn tại khách quan, không phải tưởng tượng hay thứ gì đó có cũng được mà không có cũng không sao. Anh có thể phủ nhận nó, quên nó đi nhưng không thể làm một thứ thật sự tồn tại biến mất được. Mỗi người đều có Quá Ngu của riêng mình, bất kể là người ngoài hành tinh, thầy phù thủy hay thiên sứ, thần tiên gì đó, tất cả bọn họ đều có Quá Ngu, thậm chí cả những thực vật động vật, phát triển đến một giai đoạn nào đó đều sẽ có Quá Ngu của mình. Các sách khác có thể gọi Quá Ngu là thần linh, cái tôi cao hơn, hay linh hồn cao nhất… tất cả đều có cùng ý nghĩa. Anh cũng có thể gọi quyển sách này là Sách linh hồn, Sách thần linh, Sách bản ngã cao hơn… không có gì khác biệt.

Xin hãy chú ý, Quá Ngu không phải một khái niệm hư ảo nào đó, nó tồn tại thực tế hệt như mặt trời, mặt trăng, địa cầu trong vũ trụ này, hay như chính anh và tôi vậy. Khác với sự tồn tại tuyệt đối của Yêu và Chân, Quá Ngu có nhân cách của mình nhưng nó không phải thần trong khái niệm của các tôn giáo. Trong quy tắc vũ trụ này, Quá Ngu là kết quả của cơ chế phép thuật dựa trên thời gian, bản chất của nó là một tấm gương nằm ngoài thời gian, kết hợp quá khứ, hiện tại, tương lai của một người, hình thành phiên bản nằm tại điểm tận cùng thời gian của người đó. Phép thuật vĩ đại này có mục đích cơ bản là “chỉ dẫn”, chỉ dẫn mỗi một mảnh ghép của bản thân lưu lạc giữa thời gian trở về với con đường Quá Ngu.

Quá Ngu nằm ngoài thời gian, nó sở hữu toàn bộ kinh nghiệm và trí tuệ mà anh có được. Quá Ngu lúc nào cũng ở bên anh, đồng thời vẫn có mặt ở mọi nơi để sắp xếp từng trải nghiệm trong mỗi giờ mỗi phút hằng ngày của anh. Quá Ngu là pháp bảo lớn nhất mà mỗi người có được trong hệ thống thời gian này, nhưng lại rất hiếm người sử dụng đến nó. “Sách trời Quá Ngu” là giáo trình hướng dẫn anh làm thế nào để mở ra kho báu này.

Jim: Nhưng sao lại trùng hợp thế, anh tên là Quangu, ngọn nguồn trí tuệ tối cao kia cũng tên là Quá Ngu luôn? Anh cố ý đặt tên đó à? Hay là tôi cũng có thể đặt tên theo cách của mình, kiểu như tên Jim, thế quyển sách này chẳng phải sẽ có tên là “Sách trời Jim” à?. Ha ha ha.

Quangu: Nếu Quá Ngu đã là vô hạn thì bản thân nó hiển nhiên sẽ không bị giới hạn bởi tên gọi. Anh có thể gọi nó bằng bất cứ cái tên nào mà anh thích. Chẳng qua quyển sách này dùng tên gọi là Quá Ngu thôi. Trước khi anh có thể thuần thục sử dụng những khái niệm mà quyển sách này hướng dẫn, tôi cũng khuyên anh cứ dùng cái tên Quá Ngu đi đã, như thế cũng giúp cuộc nói chuyện của chúng ta thống nhất hơn.

Một nguyên nhân khác để sử dụng Quá Ngu đặt tên cho bản thân vô hạn của anh là vì virus trí não anh vẫn một mực cố gắng phủ định hoặc chế giễu trí tuệ thực sự của anh. Bất cứ lúc nào anh nghe theo sự chỉ dẫn của Quá Ngu trong lòng, được trải nghiệm sự bình tĩnh và vui vẻ, thoát khỏi thế giới khác biệt và điên đảo đó, đồng thời từ bỏ lựa chọn và theo đuổi, bộ não anh sẽ chế giễu anh, nói: “Anh ngu quá đi mất!”

Vì thế, Quá Ngu là tên do virus trí não trong anh đặt cho bản thân vô hạn của anh, tên gọi này đích xác rất sống động. Quá Ngu tuyệt đối không có ý kiến hay bất mãn gì với việc bị đặt cho cái tên như thế hết đâu. Nguyên tắc sống của Quá Ngu là: “Không cần lựa chọn, thấu hiểu tất cả, chấp nhận tất cả”. Nếu đã không để ý lựa chọn nào, chấp nhận tất cả rồi thì hiển nhiên có gọi là gì cũng như nhau cả thôi, càng không cần thiết phải chọn một cái tên vĩ đại hơn, trang trọng hơn. Chỉ có virus trong não anh mới tin có cái tên tốt hơn hay xấu hơn mà thôi, trong mắt Quá Ngu thì chúng không có gì khác biệt.

Nếu Quá Ngu đã dạy anh không cần lựa chọn thì sao bản thân nó lại phân biệt và so đo trong vấn đề tên gọi được chứ? Đối với Quá Ngu mà nói, toàn bộ các tên gọi, hay không có tên gọi gì đều như nhau, không có gì khác biệt. Chính trong sự hòa làm một hoàn chỉnh đó, Quá Ngu mới có thể cho anh sức mạnh của kỳ tích thực sự. Hơn nữa loại tên như Quá Ngu hiển nhiên còn có chỗ tốt khác. Đặc biệt là cái tên này sẽ liên tục nhắc nhở anh sự tồn tại của virus trí não trong anh. Cái tên Quá Ngu này chính là do đám virus đó đặt chứ ai.

Nguyên tắc sống của Quá Ngu” tôi vừa nhắc đến lúc nãy sẽ được hướng dẫn cụ thể hơn ở chương thứ ba. Có thể anh nghĩ mình đã hiểu rồi, nhưng chắc chắn anh vẫn chưa hiểu đâu. Ví dụ như vừa rồi anh còn đang cân nhắc: “Rốt cuộc nên lấy tên gì cho bản thân hoàn chỉnh mới tốt đây?”, nhưng những điều này đều là lựa chọn. Đồng dạng, anh có thể cảm thấy mình lúc nào cũng “thấu hiểu tất cả, chấp nhận tất cả”, nhưng thực tế, nếu đúng là như thế thì anh đã chẳng còn ngồi đây từ lâu rồi, anh phải trở thành người sáng tạo kỳ tích rồi mới đúng.

Bởi vì đây là cuộc nói chuyện đầu tiên, chủ đề của chúng ta là “thời gian”, tôi sẽ đồng thời đưa ra cho anh thêm một ít khái niệm sẽ được giải thích rõ ràng thấu triệt hơn ở các chương tới, giúp anh có một cái nhìn tổng thể. Những khái niệm này tôi cũng chỉ nhắc đến một chút thôi, không trình bày rõ ràng trong buổi nói chuyện lần này. Ví dụ như “không có gì khác biệt” mà vừa rồi chúng ta nói đến, đó là trọng tâm của buổi nói chuyện tiếp theo.

Jim: Nhưng cái tên “Sách trời Quá Ngu” cũng làm người ta hốt hoảng quá, kiểu như làm người ta cảm thấy sẽ đọc một quyển sách mình căn bản không thể hiểu nổi vậy.

Quangu: Tại sao lại gọi là “Sách trời Quá Ngu” mà không gọi là “Sách Quá Ngu” hay “Sách bảy ngày cùng Quá Ngu” thì đợi đến lúc anh đọc hết quyển sách này tự nhiên sẽ hiểu. Có điều người mới đọc đừng bị chữ “sách trời” dọa, cảm thấy như sắp đọc sách gì như kiểu kinh Phật, có gì đó viển vông hão huyền không thực tế. “Sách trời Quá Ngu” là quyển sách tồn tại chỉ để dành riêng cho anh, người đang sinh hoạt trong thế giới hiện thực này, nên tôi sẽ tận lực làm cho quyển sách này trở nên thông tục dễ hiểu nhất có thể. Hơn nữa quyển sách này cũng không nói đến những kiểu thế giới quan tương tự như tôn giáo hay triết học đâu, quyển sách này chỉ nói với anh, anh có một người thầy hướng dẫn riêng tên là “Quá Ngu”, và vị thầy hướng dẫn này sẽ dạy cho anh “nguyên tắc sống Quá Ngu”. Tôi cũng sẽ tổng hợp những bộ phim điện ảnh, tác phẩm văn học, âm nhạc hay thậm chí các tiểu thuyết văn học mạng được nhiều người biết đến để giải thích nguyên tắc sống này, cũng sẽ nhắc đến một ít kinh nghiệm của chính mình từ “Du học Quá Ngu” và “Mạng Quá Ngu”, thêm cả một ít những ý nghĩa và khởi nguồn ý tưởng mà anh đã từng trải qua, giúp anh và người đọc hiểu được phải học tập thế nào mới là thật sự học tập, làm việc, sinh hoạt, sáng tạo kỳ tích dưới sự dẫn dắt của Quá Ngu, đồng thời làm sao mới có thể hoàn thành trách nghiệm làm người hướng dẫn Quá Ngu của mình.

Đừng nghĩ rằng tôi nói ẩn dụ về Quá Ngu hoặc chơi trò ám thị tâm lý gì với anh. Sau khi kết thúc buổi nói chuyện thứ 6 và thứ 7, nếu quay trở lại đọc những dòng này anh sẽ cảm khái rằng người vẫn luôn chơi trò chơi hóa ra là anh, còn tôi chỉ là đang miêu tả chân thực thế giới đó mà thôi.

Jim: Mỗi lần nghe anh nói nội dung gì đến tận buổi nói chuyện thứ 6 mới nói, tôi lại thấy mình thiệt thòi quá. Nếu tôi là người đọc, cầm sẵn quyển sách trên tay rồi, thấy có hứng thú với chủ đề nào nhất thì mở thẳng đến phần đó ra là được rồi. Nhưng mà bây giờ tôi vẫn phải đợi, chắc phải tới nửa năm mới đến phần đó mất.

Quangu: Quyển sách này dạy về ý nghĩa của thời gian, thì sao lại bị thời gian hạn chế được? Nếu quyển sách này đã nằm ngoài thời gian, thì tức là quyển sách anh đang tiến hành lúc này thật ra đã hoàn thành rồi. Mà nó cũng thực sự đã hoàn thành.

Bây giờ chúng ta cùng vượt thời gian một chút đi, xem xem trong buổi nói chuyện cuối cùng tôi sẽ nói gì với anh nhé! Có lẽ bây giờ những gì tôi nói với anh như phép thuật, kỳ tích, Quá Ngu, anh đều sẽ thấy rất buồn cười. Nhưng khi kết thúc toàn bộ các buổi nói chuyện, anh sẽ thấy tất cả chúng đều vô cùng chân thật, thế là anh với tôi sẽ có đoạn nói chuyện thế này:


Jim: Lỡ tôi nhặt được một tấm gương thần thì sao? Tôi có thể dùng nó để nhìn quá khứ, tương lai đúng không?

Quangu: Anh thích gương thần thế thì cứ viết thêm vài chiếc lá “gương thần” nữa đi, Quá Ngu sẽ không cho rằng anh ăn gian đâu, tất cả đều được cho phép, tất cả đều là Yêu. Anh cứ nói với Quá Ngu thế này: “Đến thứ to như Kim tự tháp còn cho rồi, thì nhỏ xíu như gương thần có gì mà tiếc! Mau lấy ra đây!” Không cần khách khí với Quá Ngu, cứ coi nó như chú mèo máy Doraemon đi. Mục tiêu của anh là đào hết bảo bối trong túi nó ra mà.

Jim: Tôi thích hình ảnh ẩn dụ này quá đi mất. Nó không tức giận à?

Quangu: Nếu nó tức giận thì anh nói với nó: “Yêu là thấu hiểu tất cả, chấp nhận tất cả, anh mà tức giận thì có còn là Quá Ngu nữa không? Giả vờ đúng không? Mau lấy ra đây, tôi có việc cần dùng đây này!” thế là nó sẽ cho anh thôi.

Jim: Được, nếu nói như thế thì nó cũng có rất có thành ý đấy.

Quangu: Đương nhiên rồi, nó là người tốt tính nhất cái vũ trụ có quy tắc này rồi, nhớ nhé, “có vấn đề, tìm Quá Ngu!”, đừng có làm phiền tôi, cảm ơn.


Anh cảm thấy, nếu đến cuối cùng anh nói chuyện với tôi như thế, thì anh còn cho rằng tất cả những lời tôi nói lúc trước là ẩn dụ sao? Anh cũng có thể ghi nhớ ví dụ về chú mèo máy Doraemon. Quá Ngu là chú mèo máy Doraemon mà bất cứ ai cũng có, quyển sách này sinh ra là để hướng dẫn anh làm thế nào để tìm ra và móc sạch toàn bộ bảo bối của chú mèo máy đó.

Jim: Tương lai tôi sẽ nói chuyện với anh như thế thật á? Cái lá cây kia là ý gì vậy?

Quangu: Đến lúc đó anh sẽ biết. Có điều tương lai, lúc biên tập quyển sách này, anh có thể cắt đi phần vừa rồi. Tất nhiên, người đọc cũng thường xuyên muốn lật ra phía sau xem trước đôi chút, nên có để lại cũng chẳng sao, xem như chúng ta giúp họ làm trước việc đó thôi. Chỉ là dù bây giờ người đọc có mở ra buổi trò chuyện cuối cùng đọc được viên nén thời gian, trình tự thế giới, bữa tiệc tốt nghiệp gì đó thì chắc chắn cũng chẳng hiểu cái gì cả. Không có nền tảng mấy buổi nói chuyện đầu tiên, những nội dung cao thâm hơn đó có muốn đọc trước cũng không hiểu được.

Nhưng anh thì lại có thể yên tâm được. Quyển sách này chắc chắn không đầy rẫy những kiểu từ ngữ trong các tôn giáo như thượng đế, cái tôi, thần thánh, khoan dung, cữu rỗi… cũng sẽ không dạy anh “tất cả đều là hư ảo, phải đi ẩn cư lánh đời”, càng sẽ không dùng những nội dung lan truyền nỗi sợ như tận thế, phán xét cuối cùng gì đó dọa nạt anh. Quá Ngu chính là anh, chính mình dùng những từ ngữ cao thâm khó hiểu làm khó bản thân, dọa dẫm bản thân để làm gì? Tất cả những khó khăn và sợ hãi đều bắt nguồn từ virus trong não anh mà thôi.

Dù là giảng giải về đạo lý cao thâm nhất cũng có thể hoàn thành một cách nhẹ nhàng. Kể cả thông qua những nội dung mà anh tiếp xúc mỗi ngày như quảng cáo, mỹ nữ, xe oto, phim ảnh, cũng có thể giải thích các vấn đề cao thâm nhất một cách rõ ràng, giống như trong “Mười ngày bàn chuyện cùng Quá Ngu” vậy, chúng ta cũng đâu có nói bao nhiêu về việc du học, nhưng lại vẫn có thể nói rành mạch du học thế nào, phải không? Nếu Quá Ngu đã nói “không có gì khác biệt” thì hiển nhiên sẽ không tự tạo phiền phức cho chính mình, đương nhiên cũng sẽ dùng con đường anh dễ tiếp thu nhất để hướng dẫn.

Bất kể là học tập dưới sự dẫn dắt của Quá Ngu hay làm việc và sinh hoạt theo hướng dẫn của Quá Ngu, trong Thế giới của Quá Ngu, mỗi giây mỗi phút, toàn bộ đều nên nhẹ nhàng tự nhiên. Nếu anh cảm thấy bất kỳ khó khăn trắc trở nào mà phải liều mạng cố gắng mới có thể khắc phục được, thì chắc chắn là anh đã sai ở đâu đó rồi. Thông thường đều là do virus trong não anh dẫn anh đi lạc lối nên mới phải phấn đấu trong ảo ảnh thời gian. Vào lúc này, anh nên về lại hiện tại, về với Quá Ngu, anh tự nhiên sẽ về lại với sự bình tĩnh và vui vẻ vốn có.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *